Phân loại mất răng bán phần theo Kennedy và quy tắc Applegate

Phân loại mất răng theo Kennedy do Dr. Edward Kennedy đưa ra vào năm 1925. Giống như phân loại mất răng của Baily và Skinner, phân loại của Kennedy chia ra các trường hợp mất răng bán phần để thiết lập các nguyên tắc thiết kế phục hình cho từng loại. Phân loại giúp sinh viên/nha sĩ dễ dàng trao đổi và quyết định các chọn lựa điều trị. 

Kennedy chia mất răng bán phần ra làm 4 loại chính. Các kiểu mất răng khác không thuộc 4 loại chính được phân vô các nhóm biến thể. 

Phân loại mất răng bán phần của Kennedy:

  • Loại I: Mất răng hai bên, khoảng mất răng nằm phía sau các răng còn. 
  • Loại II: mất răng một bên, khoảng mất răng nằm phía sau các răng còn. 
  • Loại III: mất răng một bên, còn răng phía trước và phía sau khoảng mất răng. 
  • Loại IV: khoảng mất răng nằm hai bên đường giữa hàm, không gián đoạn (khoảng mất răng liên tục, không có răng còn nằm trong khoảng mất răng), khoảng mất răng nằm phía trước các răng còn.  
Phân loại mất răng của Kennedy

Phân loại Kennedy là phân loại đơn giản nhất, hiệu quả nhất vì nó dễ, có thể hình dung ra ngay tức thì về kiểu mất răng ở cung hàm. Nha sĩ có thể thiết kế hàm giả dựa vào thông tin từ loại mất răng theo phân loại Kennedy. Còn có hai phân lọai biến thể nữa:  

  • Loại V: mất răng một bên, còn răng sau và răng trước kế khoảng mất răng, nhưng răng trước kế khoảng mất răng không thể làm trụ chính trong nâng đỡ phục hình. 
  • Loại VI:  có khoảng mất răng mà các răng kế khoảng mất răng nâng đỡ hoàn toàn phục hình. 

Các biến thể của phân loại Kennedy:

Biến thể được đánh số dựa vào số khoảng mất răng tăng thêm. Ví dụ, mất răng sau hai bên có 1 khoảng mất răng phía trước gọi là mất răng loại I biến thể 1, còn nếu có 2 khoảng mất răng tăng thêm trong trường hợp đã có khoảng mất răng một bên, còn răng phía trước và phía sau gọi là Mất răng loại III biến thể 2. 

Phân loại mất răng theo Kennedy

Nguyên tắc Applegate áp dụng cho phân loại của Kennedy: 

Phân loại của Kennedy khó áp dụng trong mọi trường hợp nếu không có các nguyên tắc. Applegate đưa ra 8 nguyên tắc áp dụng cho phân loại Kennedy: 

  1. Phân loại nên tiến hành sau thay vì trước khi nhổ răng, vì phân loại bị thay đổi. 
  2. Nếu răng khôn không có và không cần phục hình thì không quan tâm đến răng khôn này khi phân loại. 
  3. Nếu răng khôn còn trên cung hàm và được dùng làm trụ nâng đỡ phục hình thì phải tính vô khi phân loại. 
  4. Nếu răng cối lớn thứ 2 không có, không cần phục hình thì không tính khi phân loại (ví dụ như trong trường hợp răng cối lớn thứ 2 đối diện cũng mất và không phục hình). 
  5. Vùng/các vùng mất răng phía sau luôn được ưu tiên khi phân loại. 
  6. Các vùng mất răng tăng thêm sau khi đã xác định phân loại chính được xếp vào các nhóm biến thể, đánh dấu dựa vào số khoảng mất răng tăng thêm này. 
  7. Khoảng mất răng tăng thêm rộng hay hẹp không quan trọng, chỉ quan tâm số lượng khoảng mất răng tăng thêm. 
  8. Có thể không có biến thể trong mất răng loại IV. (vì nguyên tắc 5) 

Các yếu tố giúp thực hiện phục hình bán phần thành công:

  1. Thiết kế nâng đỡ thích hợp cho trường hợp mất răng không có răng nâng đỡ phía sau. 
  2. Cần có lưu giữ trực tiếp. 
  3. Cần có thêm lưu giữ gián tiếp. 

Hàm giả mất răng loại III cần có lưu giữ trực tiếp và gián tiếp, lưu giữ trực tiếp chỉ có một chức năng là neo giữ hàm giả. Lưu giữ gián tiếp cần thiết khi không có nâng đỡ phía dưới nền hàm. Thiết kế cho các trường hợp đặc biệt sẽ khác. Trong mất răng loại II, cần có lưu giữ trực tiếp và gián tiếp. Mất răng loại II có thiết kế lai giữ loại I và loại III. 

Nguồn: Dr. Varum – Hyderabab

Gửi phản hồi